Gia đình nạn nhân yêu cầu bồi thường vụ nam sinh bị đ:á::nh ở Ninh Bình: “Số tiền không ngờ luôn”
Liên quan đến vụ việc một nam sinh lớp 9 bị đánh hội đồng ở Ninh Bình, gia đình nạn nhân yêu cầu bồi thường 90 triệu đồng.

Một nam sinh lớp 9 ở Ninh Bình bị nhóm 7 học sinh lớp 7 vây đánh, dùng thắt lưng vụt liên tiếp, đấm đá ngay trên đường.
Chung quanh, nhiều học sinh đứng xem, hò reo, thậm chí quay clip.
Sau sự việc, gia đình bên các học sinh đánh hội đồng đề nghị chi trả viện phí, bồi dưỡng thêm 16 triệu đồng; gia đình nạn nhân yêu cầu 90 triệu đồng.
Nhưng dù là 16 hay 90 triệu đồng hay nhiều hơn, thì đó cũng là một thỏa thuận chi phí thuốc men, không thể lấy tiền bồi thường như một cách để “trả giá” cho hành vi bạo lực.
Kể cả xử phạt bằng tiền cũng không phải là cách để ngăn chặn bạo lực học đường.
Bạo lực học đường không chỉ là thiệt hại vật chất, đó là tổn thương tinh thần, là nỗi ám ảnh, là sự lệch chuẩn trong nhận thức của người gây ra và cả những người chứng kiến.
Những thứ đó không thể “quy đổi” bằng tiền.
Điều đáng lo hơn, đây không phải là vụ xô xát bộc phát giữa hai cá nhân, mà là hành vi có tổ chức, nhiều người đánh một người, có người quay clip, có người cổ vũ.
Các em không chỉ đánh bạn, mà còn coi việc đó là “nội dung” để chia sẻ. Sự lệch lạc này, nếu không được chấn chỉnh kịp thời, sẽ tiếp tục lan rộng.
Hôm nay là đánh bạn, ngày mai có thể là những hành vi nguy hiểm hơn.
Pháp luật đã có quy định rõ về hành vi xâm hại sức khỏe người khác, kể cả với người chưa thành niên cũng có các biện pháp xử lý phù hợp. Cần làm nghiêm, làm đến nơi đến chốn để răn đe.
Tuy nhiên, xử lý sau khi sự việc xảy ra vẫn là phần ngọn.
Gốc rễ nằm ở giáo dục, trước hết là gia đình.
Trẻ em không tự nhiên hình thành hành vi bạo lực. Cách ứng xử, cách giải quyết mâu thuẫn phần lớn được học từ môi trường sống.
Nếu gia đình buông lỏng, thiếu định hướng, hoặc thậm chí dung túng cho hành vi sai trái, thì rất khó kỳ vọng các em có nhận thức đúng.
Tiếp đến là nhà trường, ngoài kiến thức, nhà trường phải dạy kỹ năng sống, dạy cách kiểm soát cảm xúc và tôn trọng người khác.
Những dấu hiệu mâu thuẫn, xung đột trong học sinh cần được phát hiện sớm, can thiệp kịp thời. Không thể để sự việc âm ỉ rồi bùng phát thành bạo lực.
Còn nữa, mạng xã hội, nếu không được định hướng, dễ biến những hành vi lệch chuẩn thành “trào lưu”. Việc quay clip, tung lên mạng, nhận sự chú ý, vô tình tạo động lực sai lệch.
Bạo lực học đường không phải chuyện mới, nhưng việc chưa thể dẹp bỏ triệt để cho thấy chúng ta chưa xử lý đúng và đủ.
Ngăn bạo lực bằng giáo dục và xử lý theo quy định của pháp luật, không thể “giải quyết” bằng vài con số trên bàn thương lượng.
